Tổ chức Freedom House có trụ sở tại Mỹ cho biết
tình hình tự do báo chí trong năm ngoái tại Thái Lan và Malaysia có
nhiều cải thiện, trong khi Việt Nam và Lào tiếp tục tồi tệ.
Freedom House nhận định với việc đàn áp những người
cầm bút bất đồng chính kiến, Việt Nam đã đảo ngược những cải thiện
về tự do báo chí mà nước này đạt được năm 2006.
Tổ chức này nhận định cộng đồng ủng hộ dân chủ
còn non trẻ trên mạng tại Việt Nam đã bị chính phủ nhắm làm mục tiêu
đàn áp - với sáu nhà hoạt động trên mạng bị bắt trong vòng một tuần
vào tháng Năm năm 2007.
Về Trung Quốc, Freedom House nhận định nước này đã
siết chặt một số kiểm soát vào năm 2007, nhưng cũng nới rộng thêm
mảng báo chí điều tra để các phóng viên được đăng tải về các vụ tham
nhũng của các quan chức.
Freedom House cho biết Bắc Hàn vẫn là nước có môi
trường truyền thông bị hạn chế nhất.
Freedom House nhận định Trung Quốc đã đạt được một
số tiến bộ vào năm 2007 khi cho phép các phóng viên điều tra thực hiện
công việc của mình, đặc biệt trong các mảng tham nhũng và cưỡng bức
lao động trẻ em.
Tuy nhiên, tổ chức này nhận định những tiến bộ đó
bị “một mạng lưới quy định và luật lệ chi tiết” làm giảm tác dụng,
vì những quy định này cho phép siết chặt kiểm soát truyền thông và
hạn chế internet tại Trung Quốc.
Freedom House cho biết truyền thông Miến Điện vẫn là
một trong các môi trường bị hạn chế chặt chẽ nhất trên thế giới trong
năm 2007.
Các điều kiện cho truyền thông tại Miến Điện tồi tệ
đi nhiều vào tháng Tám và tháng Chín do việc giới chức đàn áp những
người biểu tình ủng hộ dân chủ.
Có tới 15 phóng viên Miến Điện bị bắt giữ trong
thời gian có các cuộc biểu tình.
Freedom House cũng nhận định tự do báo chí trên thế
giới nói chung có chiều hướng suy giảm.
Phần Lan và Iceland được xếp hạng là các nước có
môi trường báo chí tự do nhất thế giới.
Tổ chức Freedom House vừa công bố bản phúc trình thường niên về tự do báo chí
trên toàn thế giới năm 2007. Nhận định chung là mức độ tự do báo chí toàn cầu
giảm dần trong 6 năm liền. Theo phúc trình này, Việt Nam xếp hạng 178 trên 195
quốc gia được khảo sát, và thuộc vào nhóm “không có tự do.”
Courtesy freedomhouse.org
Bản đồ về tình hình tự do báo chí ở các nước trên thế
giới.
Xếp hạng 178 trên 195
Tổ chức Freedom House vừa công bố phúc trình tự do báo chí thường niên nhằm
đánh giá mức độ tự do báo chí trên toàn thế giới, trên từng khu vực, và tại
mỗi quốc gia, trong năm 2007. Mức độ tự do báo chí năm 2007 sụt giảm so với
năm trước, và là sự tiếp tục sụt giảm trong một giai đoạn 6 năm liền. Đó là
kết luận tổng quát nhất được tiết lộ từ các con số thống kê.
Điều bất ngờ là, ngoài sự mất tự do báo chí tại các quốc gia độc tài, ngay
cả các quốc gia có nền dân chủ cao cũng có dấu hiệu sụt giảm của tự do báo chí.
Bản phúc trình khảo sát 195 quốc gia và vùng lãnh thổ, cho thấy 72 quốc gia có
tự do báo chí; 59 quốc gia tương đối tự do; và 64 quốc gia không có tự do báo
chí. Việt Nam thuộc vào nhóm không có tự do báo chí, được xếp hạng 178 trên
195.
“Nhà nước ra nhiều luật liên quan đến báo chí, và gần đây nhất là chỉ
thị 37 của thủ tướng cấm tư hoá báo chí. Tôi cho rằng với hoàn cảnh như vậy,
báo chí phát triển rất khó khăn.”
“Tôi thấy 600 tờ báo thì cũng là một tiếng nói thôi.”
Tôi thấy 600 tờ báo thì cũng là một tiếng nói thôi.
“Theo luật báo chí Việt Nam, chỉ có cơ quan nhà nước, đoàn thể chính trị,
tổ chức xã hội thuộc nhà nước mới có quyền ra báo.”
Đó là những phát biểu của một số nhà báo Việt Nam, trong đó có những người
tự gọi là “nhà báo tự do,” không tham gia trong hệ thống báo chí chính thống
nhà nước, mà là những blogger hay những người viết bài gởi ra đăng ở các tờ
báo nước ngoài. Các phát biểu này đã được ghi âm và phát trên một chương trình
của đài Á Châu Tự Do hồi trung tuần tháng Hai vừa qua, cũng liên quan trực
tiếp đến câu hỏi về mức độ tự do báo chí tại Việt Nam.
Tất cả đều do nhà nước quản lý
Tại Việt Nam hầu hết các ngòi bút đều bị kiểm duyệt nghiêm ngặt và bị đặt
dưới áp lực của đảng và nhà nước. AFP PHOTO
Anh Văn Lang, một nhà báo tự do, đã từng đưa ra nhận định: “Báo chí tự
do thì phải ở thể chế tự do. Do đó ở Việt Nam, báo chí nằm trong một cái khung
không thể đi ra được. Về mặt cơ chế, ở nước ngoài, các vị trí trong ban biên
tập, như chủ nhiệm, chủ bút đều thuộc tư nhân, họ làm đúng theo luật, và không
ai xen vào được.
Tại Việt Nam thì tất cả đều do nhà nước quản lý, Tổng Biên
Tập do nhà nước chỉ định, nên nếu anh làm trái ý “ông chủ” thì “ông chủ” có
quyền cắt, chuyển anh qua công tác khác. Do đó các tổng biên tập làm việc như
có lưỡi dao trên bên trên, họ phải làm có mức độ, nếu ai qua khỏi mức độ thì
mất việc. Tại Việt Nam, các tổng biên tập mất chức liên tục.”
Những phát biểu này cho thấy, Việt Nam khống chế báo chí thông qua sự khống
chế về nhân sự báo chí. Gần đây, như nhiều người ta đã biết, thủ tướng Việt
Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng, cho ban hành chỉ thị số 37, cấm tư nhân hoá báo chí.
Bản phúc trình thường niên của Freedom House, ngoài việc đánh giá tổng quát
trên toàn thế giới, còn thiết lập những đánh giá theo từng vùng và nhận định
riêng cho từng quốc gia. Trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương với 40 quốc gia,
Tân Tây Lan được xếp đầu bản và Bắc Hàn xếp cuối bản. Việt Nam thuộc nhóm
“không có tự do,” đứng hàng thứ 36, ngay trên nước Lào và dưới Brunei. Cũng
trong bảng này, Cambodia hạng 26, và được xếp vào nhóm “tương đối tự do.”
Trong cuộc phỏng vấn hồi tháng Hai, một nhà báo Việt Nam mô tả luật báo chí
Việt Nam và tiến trình bổ nhiệm một Tổng Biên Tập, nhân vật cao cấp nhất của
một tờ báo, như sau.
“Theo luật báo chí Việt Nam, chỉ có cơ quan nhà nước, đoàn thể chính trị,
tổ chức xã hội của nhà nước mới có quyền ra báo. Và quyền ra báo phải được
thừa nhận bởi một giấy phép do Bộ Văn Hoá Thông Tin cấp. Theo luật, khi tờ báo
là cơ quan ngôn luận của các tổ chức ấy, thì tờ báo ấy là cơ quan trực thuộc
tổ chức đó. Cơ quan đó sẽ đề nghị một tổng biên tập.
Đề nghị này sẽ được xem xét theo rất nhiều tầng nấc. Bắt đầu bằng Ban
Văn Hoá Tư Tưởng Thành Phố trực thuộc trung ương. Rồi đến Ban Văn Hoá Tư Tưởng
Thành Uỷ, rồi sau đó gởi lên cho ban Văn Hoá Tư Tưởng Trung Ương mà ngày nay
người ta gọi là Ban Tuyên Giáo. Sau khi cơ quan Đảng có ý kiến về đề nghị đó [bổ
nhiệm Tổng Biên Tập], họ chuyển cho chính quyền phê duyệt. Trên nguyên tắc, sự
bổ nhiệm tổng biên tập phải có sự đồng ý của ban Văn Hoá Tư Tưởng Trung Ương
và Bộ Văn Hoá Thông Tin.”
Chính quyền và các nhà báo
Rõ ràng, tiến trình đề cử và bổ nhiệm như vừa được mô tả, cho thấy người
được cất nhắc vào các vị trí cao trong các cơ quan truyền thông Việt Nam phải
đáp ứng các yêu cầu mang đầy màu sắc chính trị do phải được sự phê duyệt của
các cơ quan chịu trách nhiệm về tư tưởng của Đảng và chính quyền.
Trong một bảng đánh giá về mức độ tự do báo chí của Việt Nam trước đó một
năm, tức là năm 2006, Freedom House viết rằng: “Mức độ căng thẳng giữa chính
quyền và các nhà báo lên cao. Trong khi các nhà hoạt động vận động cho một nền
truyền thông tự do hơn, thì nhà nước Việt Nam tiếp tục đàn áp tự do ngôn luận,
nhất là những thông tin trên Internet.”
Mức độ căng thẳng giữa chính quyền và các nhà báo lên cao. Trong khi các
nhà hoạt động vận động cho một nền truyền thông tự do hơn, thì nhà nước Việt
Nam tiếp tục đàn áp tự do ngôn luận, nhất là những thông tin trên Internet.
Nhà báo tự do Hoàng Hải, mà nhiều người trong giới blog biết đến với tên
gọi “Điếu Cày,” vừa bị bắt gần đây do những hoạt động phản đối Trung Quốc
tuyên bố chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa, đã từng nhận định, rằng, nếu
“Nhà nước cấm đăng thì toàn bộ các báo không đăng. Các báo không đăng, thì dân
không biết tin tức.” Cũng theo blogger này, trong hoàn cảnh như thế, Internet
sẽ là phương tiện truyền đạt và phá vỡ bức tường bưng bít thông tin trong
truyền thông nhà nước.
Công việc đưa tin buổi lễ rước đuốc Olympics Bắc Kinh tại Sài Gòn ngày 29
tháng Tư vừa qua là một ví dụ về sự kiểm soát báo chí Việt Nam. Gần như không
một tờ báo nào của Việt Nam đưa tin về việc rước đuốc. Rồi bỗng nhiên, đến
ngày 29 tháng Tư, tất cả các báo cùng đưa tin, với nội dung và mức độ gần như
giống hệt nhau. Cũng trong ngày hôm đó, tại Hà Nội, một số người Việt Nam tổ
chức biểu tình chống Trung Quốc. Họ bị bắt, bị đánh đập, nhưng không hề thấy
báo chí lên tiếng.
Trở về với bản phúc trình thường niên về tự do báo chí của Freedom House,
dữ liệu cho thấy các quốc gia Phần Lan, Iceland, Đan Mạch, Na Uy đứng đầu bảng
về tự do. Hoa Kỳ xếp hạng thứ 21, trên Canada nhưng dưới Bồ Đào Nha và Đức.
Việt Nam xếp hạng thứ 178 trên 195 quốc gia được khảo sát về mức độ tự do
báo chí.
Những quốc gia đứng gần Việt Nam gồm có Sudan, Lào, Trung Quốc, Somalia,
Iran, Cuba và Bắc Hàn.